|
Lá Thư Thứ Tư
Những kỷ niệm
với trường Việt
Hương
Các cháu thân
mến!
Các cháu biết
không, trong
cuộc đời nhà
giáo, ông không
chỉ có được toàn
những vinh quang
và hạnh phúc
tinh thần, (Nếu
không có nó,
chắc ông khó
lòng theo đuổi
nghề dạy học cho
đến cuối đời).
Nhưng trong nghề
đó, ông cũng
không thiế u
những đắng cay,
đau xót lẫn tủi
nhục. Câu chuyện
sau đây xảy ra ở
trường Việt
Hương, nơi mà
một thời ông
từng có trách
nhiệm điều hành.
Không biết các
cháu có cùng cãm
nhận như ông
không, nhưng đối
với ông, Việt
Hương là một cái
tên thật đẹp và
giàu ý nghĩa.
Việt Hương là
hương nước Việt
– nghĩa là tinh
hoa, tinh tuý
của nước Việt.
Vâng, giáo dục
theo ông, là
nhắm tới cái
đích này, nó góp
phần gìn giữ và
phát triển quốc
hồn, quốc tuý.
Sông Hương gắn
với đất nước này
là một.
Ông xin các cháu
trở lại với
trường Việt
Hương của ông.
Khởi thủy,
trường thuộc
dòng Chúa Cứu
Thế. Thiên Chúa
Giáo có nhiều
dòng tu. Đó là
những cộng đồng
tu sĩ đi bằng
những con đường
khác nhau nhưng
cùng hướng tới
một mục đích là
dẫn dắt con
người tới với
Thiên Chúa. Các
dòng tu đặc biệt
coi trọng phương
pháp và môi
trường giáo dục.
Trường Việt
Hương được thành
lập không ngoài
mục đích chung
ấy: Dẫn dắt và
củng cố đức tin
của con ngừơi,
nhất là tầng lớp
thanh thiếu niên.
Quy mô của
trường ngày càng
được mở rộng.
Được sự chấp
thuận của Đức
Giám Mục giáo
phận Huế lúc bấy
giờ và ông N.V.H,
giám đốc học
chánh Cao nguyên
Trung phần, ông
được mời làm
hiệu trưởng nhà
trường. Ông coi
đây là một vinh
dự lớn, bởi vì
ông là một tín
đồ trung thành,
ông cảm thấy rất
hãnh diện về
trọng trách hoạt
động sao cho
xứng được gọi là
“Đẹp đời, tốt
đạo”. Ông hăm hở
bắt tay vào việc.
Bước đầu là ổn
định nề nếp, sắp
xếp lớp học,
tuyển chọn thầy
dạy, sau là từng
bước nâng cao
chất lượng dạy
và học. Khi ấy
ông có một người
giúp việc rất
lanh lợi tên là
C.B.A Anh ta
được ông giao
cho chức Tổng
giám thị, nghĩa
là thay ông cai
quản hầu như
toàn bộ công
việc lớn nhỏ của
nhà trường, từ
việc sắp xếp giờ
dạy học, tổ chức
vui chơingoại
khóa đến việc
xây dựng cơ sở
vật chất và tài
chánh thu chi.
Cứ Chúa Nhật
hàng tuần, ông
hội ý với người
ta. C.B.A báo
cáo với ông tình
hình công việc
trong tuần, còn
ông thì soát xếp
lại từng việc và
đề ra kế hoạch
chính cho tuần
tiếp theo. phải
nói là công việc
nhà trường chủ
yếu nhờ anh ta
mà chạy đều đều,
như một cổ máy
tốt, rất ít khi
trục trặc. Ông
một phần vì bận
bịu (ngoài việc
quản lý và dạy ở
trường này, ông
còn được mời dạy
ở một số trường
khác). Vì cả tin
nên càng ngày
càng để anh ta
tự tung tự tác
mọi chuyện. Phải
nhiều năm sau,
ông mới tự rút
ra được một bài
học cho mình là
“ sống cần phải
tin người, nhưng
chớ đặt niềm tin
tuyệt đối vào
một ai”, cần có
bảo hiểm tựa như
một võ sư giỏi
thường không
truyền hết ngón
nghề cho đệ tử.
Thế võ dự trữ (thường
là thế bí hiểm)
cần giữ lại để
phòng thân. Bài
học này ông phải
trả một giá quá
đắt ngay tại
trường Việt
Hương. Xin được
nhắc lại là ông
ủy thác quyền
điều hành hầu
như toàn bộ công
việc của nhà
trường cho C.B.A
– có lẽ ông ta
cũng muốn vậy.
Là một người
tinh khôn, anh
ta hiểu khá rõ
cả mặt mạnh và
mặt yếu của ông.
Phần ông thì
không hiểu rõ
anh ta cho lắm –
mưu mô quỷ quyệt
của anh ta nhằm
lấn lướt dần dà
đến chổ nắm
quyền lãnh đạo
thay ông thì ông
càng không hay.
Binh pháp xưa
nói “Biết mình,
biết người, trăm
trận trăm thắng”.
Rõ ràng trong
cuộc chiến này,
C.B.A nắm phần
ưu thắng – còn
ông như một
người đi đường
hăm hở nhưng
không ngờ được
chiếc hố sâu
đang nằm phía
trước mặt. C.B.A
có quan hệ khá
rộng – thân sinh
anh ta nguyên là
một tỉnh trưởng.
Có lẽ vì thế mà
anh quen biết
chính giới khá
nhiều. Một lần
anh gặp ông chủ
động đặt vấn đề:
- Thầy có biết
ông T. Đ không
ạ?
- Ai chứ, T. Đ
thì tôi biết. Có
thời ông làm
tỉnh trưởng.
- Ông ấy mới bị
cách chức…
- Thế hả?
- Liệu ta có thể
mời ông ta dạy
sử địa được
không, thưa thầy?
Môn này chỉ 6 -7
tiết một tuần.
Hơn nữa, theo
suy nghĩa của
ông, khi C.B.A
mà có ý mời chắc
là đã có điều
kiện xem xét kỹ
càng lắm đây.
Nghĩ vậy nên ông
đồng ý và ủy
nhiệm cho anh ta
thay mặt ông
chính thức mời.
Ông T. Đ đã vui
lòng nhận lời và
tuần tới là có
thể lên lớp ngay
được. Mọi chuyện
tưởng như vậy là
êm thấm, nào ngờ
chừng hai tuần
sau, C.B.A hớt
hải gặp ông ở
phòng làm việc :
- Chết rồi, thưa
thầy! Anh ta nói
một cách khó
khăn tỏ ra cực
kỳ xúc động.
- Chuyện gì xảy
ra vậy? Ông cũng
cồn cào không
yên.
- Thầy biết
không, ông T. Đ
là đảng viên Đại
Việt!
- Câu sau cùng
anh nói liền một
hơi như sợ đứt
quãng là không
thể diễn đạt hết
ý và vì vậy mà
người nghe không
hiểu hết nổi –
nghe đến hai
tiếng “Đại Việt”
ông cãm thấy
ngay là công
việc không ổn.
Thú thật ông
biết rất rõ ràng
là con người
sống trong xã
hội còn tồn tại
những khuynh
hướng tư tưởng
khác nhau thì
khó chú tâm vào
công việc giáo
dục- Vậy phải
làm sao đây? Ông
thật lúng túng.
- Thôi việc này
để lo sau: điều
cốt yếu là thầy
cũng phải tán
đồng là không
thể tiếp tục mời
ông ta dạy ở
trường mình được
nữa?
Ông lập tức gật
đầu. Vậy là
“dựng” ông T. Đ
là anh ta, mà
“phế” ông “T. Đ”
cũng đều do một
tay anh ta làm
ra cả. Sau này
ông mới rõ đó
chỉ là ngón đầu
tiên chứ chưa
phải là ngón
cuối cùng: Anh
ta giáng vào uy
tín giảng dạy
của ông. Ngón
đòn kế theo sau
đó không bao lâu,
lần này thì ông
không lần ra vết
tay thủ phạm.
Anh ta ném đá
giấu tay.Trường
Việt Hương có
chừng 400 học
sinh trai và gái
học chung nhau.
Có lần ông Giám
Đốc Học Chánh
N.V.H mời ông
lên, ông bình
thản bước vào
phòng ông ta và
nghĩ chắc chỉ
liên quan đến
một vài việc
nghiêm khắc của
ông, nhưng sự
thật rắc rối hơn
ông nghĩ. Ông H
điềm tĩnh rút từ
ngăn kéo ra một
tấm ảnh chụp
chung một cặp
trai gái đang ôm
hôn nhau, phải
nói là thật khó
coi. Chính ông
cũng phải đỏ mặt
lên vì mắc cở.
- Ông biết chúng
học trường nào
không? – Ông
giám đốc nghiêm
giọng hỏi.
- Dạ, tôi không
được rõ! – Ông
thành thật trả
lời.
- Ông nhìn kỹ
một lần nữa đi!
Học sinh của
trường ông đó!
Thì ra học sinh
của trường Việt
Hương thật! Tình
hình đồi bại đến
mức này mà ông
không biết ư?
Chính ông khi ấy
cũng thấy mình
thật sự có lỗi.
Đó là kết quả
của lối quản lý
lỏng lẻo, vì quá
đặt niềm tin vào
một cá nhân.
Trách nhiệm này
trước hết thuộc
về ông, người
giữ cương vị
chính trong
trường. “Đức
Tổng Giám Mục T.
cũng đã biết,
chính Ngài cũng
không hài lòng”-
Vị Giám Đốc nói
tiếp như bồi
thêm một quả đấm
nữa khiến ông
loạng choạng,
gần như hết khả
năng tự chủ.
Mãi sau này ông
mới biết kẻ chủ
mưu là C.B.A.
Anh ta giở thủ
đoạn ghép hình.
Hai học sinh
trai gái không
hề có quan hệ
tình cãm, đã
được ghép vào
nhau tạo nên một
tấm ảnh “nghệ
thuật tinh vi”
chứng minh sự
xuống cấp đáng
ghê sợ về mặt
đạo đức của
trường. Sao trên
đời lại có lắm
kẻ táng tận
lương tâm đến
thế! Vì quyền
lợi cá nhân
người ta có thể
sử dụng bất cứ
thủ đoạn nào, kể
cả những thủ
đoạn trơ trẽn
nhất: Mèo đen
hay trắng không
cần biết!” Ngón
đòn vừa mạnh vừa
hiểm. Uy tín của
ông với trường
rõ ràng đang bị
đặt lên bàn cân.
Ông ý thức sâu
sắc được điều đó.
Tuy nhiên đây
chưa phải là cú
đấm sau cùng, cú
đấm quyết định.
Địch thủ của ông
có lẽ đang chờ
cơ hội hay nói
đúng hơn là đang
chủ động tạo ra
cơ hội. Mà ông
thì buồn thay,
nào có hay biết
gì đâu! Ngay cả
đối thủ của mình
là ai ông cũng
không biết, nói
gì đến phòng thủ.
Một đêm ông đang
ngủ say thì chợt
giật mình thức
giấc. Có tiếng
gỏ cửa mỗi lúc
một gấp, mỗi
lúcmột mạnh. Ông
nhìn đồng hồ
quái lạ, mới 3
giờ sáng. Ông
lập cập bước tới
phía cửa.
- Ai vậy? Ông
hỏi.
- C.B.C đây! Xin
thầy mở cửa, có
chuyện gấp lắm.
Nhận ra giọng
nói của người
quen, ông mở cửa.
C.B.A run rẩy
nắm lấy hai cánh
tay ông:
- Nguy quá thầy
ơi, truyền đơn
CS rải đầy
trường. Sự thể
rất nghiêm trọng,
em xin ý kiến
thầy.
- Ý nghĩ vụt qua
nhanh trong đầu:
Thế là tan tành
mây khói cái
mộng ước xây
dựng trường Việt
Hương mà mình
đang nguyện phó
thác đến cùng.
Tôi biết mình đã
bị đo ván, nằm
sóng soài trên
sàn đấu, không
có cơ may ngóc
đầu dậy nổi.
Chính quyền lúc
bấy giờ là một
chính quyền thù
địch với CS. Tới
trường thì mọi
chuyện đúng như
anh ta nói :
Ngoài sân, trong
lớp, trên mặt
bàn… la liệt
truyền đơn chống
chế độ TT Ngô
Đình Diệm.
Sáng hôm sau,
không cần chờ
chỉ thị từ trên,
ông tự đến văn
phòng học chánh
để chịu trận.
“Chứng cớ sờ sờ.
Mọi lý lẽ biện
hộ đều tỏ ra bất
lực. Chỉ còn mỗi
việc là nhận lỗi.
Cần sớm bàn giao
công việc điều
hành cho một ban
giám hiệu mới để
chỉnh đốn lại
tình hình”. Cuối
cùng thanh tra
học chánh kết
luận như vậy.
Không hiểu sao,
từ trong sâu
thẳm của lòng
mình, ông cãm
thấy mình hoàn
toàn vô tội.
Chuyện thì có
thật, đúng như
thế, mười phần
rõ cả mười. Ngay
cả những người
có nhiều thiện
cảm với ông cũng
không có cớhoài
nghi. Song ông
chỉ là nạn nhân.
Thể trạng ông
quá yếu, không
đủ sức đề kháng,
mà vì thế vi
trùng gây bệnh
mặc sức hoành
hành. Ôi! Ghê
gớm thay cuộc
xung đột Thiện –
Ác. Phải chăng
cuộc sống chẳng
qua chỉ là những
bước tiệm tiến
của cuộc chiến
này? Đáng buồn
thay, không phải
bao giờ cái
Thiện cũng thắng
thế, cái Ác giơ
nanh giơ vuốt
mới gớm ghiếc
làm sao. Nhưng
trước sau ông
vẫn tin rằng sớm
muộn cái Ác rồi
cũng bị tiêu
diệt, cái Thiện
sẽ thắng. Và
cuối cùng ông đã
lên tiếng yêu
cầu:
- Sự thể nghiêm
trọng ra sao thì
quý vị hiện diện
ở đây đều đã rõ.
Tuy nhiên tôi
thiết nghĩ vận
mệnh của một
trường bao giờ
cũng nằm trong
tay toàn thể
giáo sư và học
sinh. Tôi chỉ
xin quý vị chấp
thuận đề nghị
của tôi: Tổ chức
tham khảo ý kiến
của giáo sư và
học sinh nhà
trường. Qua cuộc
trưng cầu này,
nếu quả thật
chúng tôi không
còn đủ được sự
tín nhiện để
tiếp tục điều
hành thì xin
thượng cấp cử
một ban giám
hiệu mới. Khi ấy
mọi người thấy
lời đề nghị có
lý nên tán đồng.
- Sáng thứ hai,
ông đứng trước
học sinh. Như
mọi lần, cái
nhìn của ông vừa
nghiêm khắc, vừa
âu yếm:
- Các con yêu
quý – ông xúc
động nói - Những
việc xẩy ra gần
đây ở trường ta
thật đáng buồn.
Thầy không muốn,
và các con chắc
cũng không muốn.
Các con có lẽ
cũng đồng ý với
thầy là cần phải
tự nghiêm khắc
với những sai
sót của mình,
khẩn trương chấn
chỉnh lại nề nếp
của nhà trường,
đưa trường Việt
Hương của chúng
ta tiến thêm một
bước mới. Tuy
nhiên, trong
tình hình hiện
nay, cấp trên có
ý định thay đổi
người điều hành
nhà trường. Thầy
đã đề nghị cần
tham khảo ý kiến
của các con. Vì
dẩu thế nào thì
các con cùng với
các giáo sư hết
lòng với nhà
trường.
Thầy quyết tâm
đi khỏi trường,
nhường lại cho
ban giám đốc
khác để tiếp tục
chăm lo việc
giáo dục cho các
con. Nếu các con
tán đồng ý kiến
thầy phải ra đi,
thì các con đưa
tay lên. Và, nếu
các con không
đồng ý học tại
trường cũ nữa,
vì đã mang danh
xấu tiếng thì
các con đưa tay
lên một lần nữa.
Các con có thể
xin rút học bạ
không tiếp tục
học nữa, hoặc
xin chuyển qua
trường khác, đó
là hoàn toàn là
quyền tự do của
các con.
Nói dứt câu, ông
chăm chú nhìn
xuống phía dưới,
những khuôn mặt
thân quen, không
ít lần ông phải
to tiếng với trò
này, trò kia khi
các em tỏ ra
lười nhác hoặc
vô kỷ luật. Vậy
mà sao ông nhận
thấy các em
không ghét bỏ
mình. Tuổi trẻ
vốn rất nhạy cảm.
Các em có thể
nhận ra đâu là
tấm lòng chân
thật còn đâu là
lừa dối. Trong
ký ức của nhiều
thế hệ học trò,
ông là một người
nghiêm khắc. Học
sinh thường nể
trọng ông, thậm
chí sợ ông,
nhưng đối với
ông bao giờ cũng
thương, quý và
vâng lời. Lúc
này, học trò của
ông, những đứa
trẻ đang đứng
lặng im kia sẽ
quyết định uy
tín của ông, sẽ
đưa ra lời phán
quyết định cuối
cùng về lương
tâm và trách
nhiệm của ông.
Không hiểu sao
lúc ấy ông tin
vào sự sáng suốt
của học trò ông
như tin vào
lương tri của
chính bản thân
mình.
Một phút…hai
phút… rồi năm
phút qua đi.
Không một ai
động đậy, không
một bàn tay giơ
lên. Ông biết
mình đang hiện
hữu giữa một
cuộc sống được
thiết lập bởi
Tình thương và
Công bằng. Cuộc
đời ông sẽ ra
sao, điều đó
không quan trọng.
Điều quan trọng
là Thiện phải
thắng Ác, phải
không các cháu.
Thân ái chào các
cháu
* Xin chân thành
cảm tạ Cô Trần
Thị Mộc Lan (ái
nữ của Thầy Trần
Văn Thông) đã
cho phép Khung
Trời Sao Mai
được phổ biến
tác phẩm "Thư
Cho Tuổi Hai
Mươi" trên trang
web
khungtroisaomai.
* Xin đừng copy
nếu không có sự
chấp thuận của
gia đình Thầy
Trần Văn Thông
và
KhungTroiSaoMai.
*
Xin chân thành
cảm tạ các bạn nhóm KTSM
Sài Gòn và Vùng
Phụ Cận:
Bùi Diệu, Bùi
Mai, Trần Việt
Hùng, Kim Văn
Tiến, Trần Thị
Trung đã đánh
máy lại tác phẩm
này.
|