|
Lá Thư Thứ Ba
Những kỷ niệm
với trường Mê
Linh
Các cháu thân
mến !
Đến nay ông đã
bước vào tuổi
64, Qua khá lâu
rồi cái ngưỡng
“cổ lai hy”.
Ở vào tuổi ông,
trầm tĩnh nhìn
lại bao buồn vui,
sướng khổ mà đời
mình đã trãi
qua, đôi khi ông
tự hỏi không
biết sức mạnh
thiêng liêng nào
đã giúp ông vượt
qua những thử
thách tưởng
chừng như quá
sức trần tục của
thân xác mình.
Một trong những
thử thách sống
còn ấy gắn liền
với trường Mê
Linh, ngôi
trường mà ông có
trách nhiệm điều
hành.
Nhớ tới những kỷ
niệm ở trường Mê
Linh, một trong
những trường tư
thục ở thành phố
Huế, ông không
sao quên được
những gì đã xãy
ra trong quan hệ
giữa ông với ông
cố vấn N. Đ.C và
Đức Tổng Giám
Mục N. Đ.T. Thật
vậy, trong những
bước đầu, trường
Mê Linh lúc bấy
giờ hình thành
do sáng kiến của
Hội Bắc kỳ Ái
Hữu và ông cố
vấn N. Đ.C.
Vì những bước
đầu không mấy
suông sẻ, Hội
Bắc kỳ Ái Hữu đã
lỉnh hội ý kiến
của ông cố vấn
và mời ông đảm
nhận. Khi ấy ông
cố vấn N. Đ.C
cai quản toàn bộ
dải đất miền
Trung, uy lực
lớn vô cùng. Ai
làm chức gì
trong bộ máy dân
sự cũng như an
ninh và quân sự
dù lớn hay nhỏ
cũng đều do ông
định đoạt hết
thảy. Mọi quan
chức kể cả quan
chức cao cấp
trong quân đội
và hành chính
đều phải e dè sợ
sệt ông – Uy
danh của ông làm
khiếp đảm bao
nhiêu người. Ông
nhớ có lần khi
ấy đang dạy ở
trường Thiên Hữu
(Collège de la
Providence) ở
Huế, đại úy
Nguyễn V., một
trong những cánh
ta mặt của ông
cố vấn đến gặp
ông. Anh ta bảo
ông cố vấn có
chuyện muốn nói
với ông. Ông
nhìn ông ta ngạc
nhiên:
-Về việc gì vậy
thưa đại úy?
-Ông cố vấn muốn
thầy làm hiệu
trưởng trường Mê
Linh. Trường sẽ
được mở theo
sáng kiến của
hội Bắc kỳ Ái
Hữu và sự giúp
đở của chính ông
cố vấn.
Không cần nghĩ
gì nhiều, ông
nói ngay :
-Thưa đại úy,
công việc dạy dỗ
của tôi hiện rất
bề bộn, đã chiếm
hết thời gian
của tôi rồi. Có
lẽ tôi không thể
giúp ông cố vấn
được vấn đề này.
Tính tôi chắc
đại úy cũng biết
rõ, đã nhận một
việc gì thì bao
giờ cũng làm đến
nơi, đến chốn.
Tôi không muốn
làm phiền lòng
người khác quở
trách mình vì
không hòan thành
chức năng được
giao phó.
Im lặng mộ lát,
đại úy Nguyễn V.
nói với ông :
-Vậy xin thầy
nhận làm giám
đốc trường được
không?
Cho rằng cương
vị chủ yếu điều
hành công việc
chuyên môn, nên
cuối cùng ông
nhận lời trường
Mê Linh từ đó.
Cương vị hiệu
trưởng do người
khác đãm nhận.
Ông chua chát
thầm nghĩ:”Ông
cố vấn làm gì
không được ở
tòan bộ khu vực
miền Trung”.
Theo quy chế lúc
bấy giờ, các
trường tư thục,
hiệu trưởng là
người đại diện
bên ngòai. Vấn
đề chuyên môn,
đường lối giáo
dục, công việc
hành chính, nói
chung mọi sinh
họat của trường
đều thuộc quyền
hạn của giám đốc.
Cũng từ đó, 33
giáo sư do chính
ông đề nghị đã
được chọn để
cùng chung lòng,
dốc sức xây dựng
trường. Việc dạy
và giáo dục tiến
triển trông thấy.
Uy tín của
trường ngày một
nâng cao. Tuy
nhiện, ông cũng
từng chịu những
sức ép mà đôi
khi bản thân ông
cũng không lường
hết được. Ông
còn nhớ, vào một
buổi trưa, vừ đi
dạy về, ông thấy
một phụ nữ trạc
35 tuổi, ăn mặc
chỉnh tề, ngồi
đợi ông ở phòng
khách. Thấy ông,
cô gái đứng dậy
lễ phép chào.
-Cô có việc gì?
Cô ta có vẻ lung
túng, hồi lâu
không nói nên
lời.
-Thầy không có
nhiều thì giờ
đâu ! Ăn cơm
xong nghĩ một
lát, một rưỡi
thầy lại lên lớp
rồi.
-Hay để đến mai,
thưa thầy? – Cô
gái nói lí nhí
ra vẻ ngần ngại.
-Mai cũng như
hôm nay thôi !
Thầy ít thời giờ
rỗi lắm, cần gì
cô hãy nói đi !
Ngưng một lát,
chừng như đang
tập trung hết
can đảm và nghị
lực, cô gái nói
:
-Con muốn rút hồ
sơ thưa thầy.
-Ồ, việc ấy có
gì khó nào! Sao
cô phải đắn đo
hòai vậy? Vậy cô
học lớp nào?
-Dạ, đệ tứ, thưa
thầy.
-Đệ tứ năm nào?
-Dạ … (đến đây
cô gái tỏ ra khó
nói thật sự).
-Cô nói đi (ông
thành thật khích
lệ). Chỉ cần
biết cô học khóa
nào là tôi có
thể cho người
tìm ngay hồ sơ
cho cô. Công
việc chỉ vài
phút là xong
thôi !
- Thưa thầy …
con không học
lớp nào cả thầy
ạ.
- Không học lớp
nào ? Sao cô lại
xin rút hồ sơ?
- Dạ … có người
muốn…
Ông nhìn sững
người phụ nữ như
không tin ở tai
mình:
-Ai bảo lãnh cho
cô vậy? Sao có
thể bảo lãnh một
việc phi lý như
vậy? Một việc
phi đạo đức
vậy?
Hỏi xong, ông
thấy mình hớ quá.
Hóa ra dọn đường
cho hưu chạy mà
không hay. Cuộc
đời có những
giây phút như
vậy. Lòng chân
thật lắm khi
cũng làm cho
mình vướng phải
nhiều khó khăn.
Không ít kẻ cố
tình lợi dụng.
Trường hợp cô
học sinh “ma”
này, dựa vào
quyền lực của kẻ
khác để lợi dụng
mình, để mua
chuộc mình chăng?
-Ông cố vấn,
thưa thầy.
-Chết thật, ông
đâu có ngờ!
Tưởng người khác
hoặc ý đồ gì
khác ông sẽ cố
gắng thuyết phục
để họ hiểu điều
sai trái. Nhưng
là ông cố vấn
thì khó đây…!
Như thế, con
người phải có
bản lãnh, phải
sống có tự do và
có độc lập,
không vì một lý
do nào để đi
lệch ra khỏi con
đường mà mình đã
chọn lựa, huống
nữa là một con
người mang danh
là “ kỹ sư tâm
hồn”. Tuy thế,
mọi hòan cảnh
đòi hỏi mình sự
khéo léo trong
cách ứng xử. Ông
thăm dò :
-Này cô, uy tín
ông cố vấn lớn
lắm đấy, cô biết
không? (Ý ông
muốn nói :
Đừng lợi dụng
tên tuổi của bất
cứ ai)
Người phụ nữ gật
đầu.
-Nếu đúng vậy
thì cô phải về
trình với ông cố
vấn, chứng ming
điều đó bằng
giấy tờ minh
bạch thì tôi sẽ
cấp cho cô theo
luật trừ, bởi lẽ
không có nguyên
tắc nào mà không
có ngọai lệ.
Linh cảm mách
bảo ông là người
phụ nữ nói thật.
Và người lung
túng bây giờ lại
là ông. Chắc ông
cố vấn cho ông
là một người
thầy nhân ái hay
thương người nên
có thể dùng tình
cãm để lay
chuyển ông nhằm
mục đích riêng
gì đó chăng?
Cũng có thể đây
là dịp thử thách
ông, thử thách
tính nguyên tắc
của một nhà sư
phạm. Cuộc đời
thường xảy ra
những tình huống
éo le như vậy.
Con người bị
điều kiện hóa
bởi nhiều nhân
tố xã hội đa tạp.
Ông lên tiếng
kết thúc câu
chuyện chẳng lấy
gì làm dễ chịu
lắm:
-Thôi được ngày
mai cô đem theo
thư của ông cố
vấn cùng danh
thiếp đến gặp
tôi.
-Ông cố vấn bận
lắm, thưa thầy –
người phụ nữ
phân trần.
-Vậy mai cô tới
nghe!
Những ngày sau
người phụ nữ đến,
vẫn không có
giấy tờ gì…Ông
nghĩ chắc ông cố
vấn cũng ngại.
Giấy trắng mực
đen có phải trò
chơi đâu. À ông
ấy vẫn e “Quan
trên trông xuống,
người ta trông
vào” đấy thôi.
Ngày hôm sau, cô
gái thành thật
nói:
-Ông cố vấn có
chỉ thị ông N.T.
(N.T. là nhân
viên nắm mọi
quyền hành tại
tỉnh đường ở Huế)
thay mặt ông cố
vấn chứng thực.
Thưa thầy liệu
có được không ạ?
- Được thôi,
sáng mai hãy nói
với ông N.T. tới
đây lúc 10giờ
làm thủ tục để
nhận hồ sơ. Chậm
hai ngày không
gặp được thầy
nữa. Thầy vào
Sài Gòn họp giáo
dục không biết
bao giờ trở về.
Hôm sau ông N.T.
đến làm đúng
theo yêu cầu của
ông, và ông đã
làm một chứng
chỉ cho cô ấy
chứ không có học
bạ.
Công việc sắp
đặt như vậy là
ổn thỏa và nghe
đâu mấy tháng
sau, trong một
cuộc họp với các
quan chức hàng
đầu các tỉnh
miền Trung, ông
cố vấn nói:
-Làm việc như
các ông là không
được đâu, phải
học thầy Thông
ấy, vừa đức độ
vừa nguyên tắc.
Có thế công việc
mới chạy.
-Vâng, uy tín
của ông với học
sinh, với dân
trong vùng và
nhất là với ông
cố vấn có tăng
lên. Không ngờ
đó lại là nguyên
do của nhiều
nguy cơ giáng
xuống đầu ông.
Một triết gia
phương đông nói
rất đúng rằng:”
Được chớ lấy làm
mừng, mất chớ
lấy để mà lo”.
Đó phẩm chất của
những kẻ kẻ sáng
suốt ở đời. Ông
nghĩ như thế là
bởi độ hai năm
sau, cùng với
tiếng tăm nổi
như cồn ở trường
Mê Linh, một sự
kiện lớn lao hơn
nhiều đã xãy ra
với ông. Lần đầu
tiên ông giáp
mặt (cũng có thể
nói là giáp
chiến) với Đức
Tổng Giám Mục N.
Đ.T. Uy tín của
trường ông chắc
đến tai Ngài. Có
thể vì thế mà
Ngài muốn đặt
trường Mê Linh
dưới sự bảo trợ
trực tiếp về mọi
mặt, để tiện cai
quản chăng? Hôm
ấy vào buổi
chiều, ông đang
kiểm tra lại lần
cuối cùng mọi
việc chuẩn bị
cho niên khóa
mới, vị đại úy
là mắc xích
chính trong
chuổi liên lạc
của ông cố vấn
với thế giới bên
ngoài.
- Xin mời thầy
lên gặp Đức Tổng
Giám Mục.
Thôi chết! Chắc
phải là chuyện
ghê gớm tày đình
đây. Đức Tổng
Giám Mục ít khi
trực tiếp gặp ai.
Gặp mình ư? Có
chuyện gì liên
quan đến trường
Mê Linh?
- Thưa đại úy,
ông có thể cho
tôi biết trước
Tổng Giám Mục
gặp tôi vì
chuyện gì vậy?
- Xin thầy lên
sẽ rõ.
Phải lập kế hoãn
binh để chuẩn bị
tư tưởng.
Vì vậy ông lên
tiếng ngay :
- Trình diện
Tổng Giám Mục mà
tôi ăn mặc thế
này sao tiện.
Xin đại úy để
tôi về chuẩn bị
cho tề chỉnh.
Khoảng năm, sáu
giờ tôi sẽ tới
vậy.
Thấy ông nói có
lý, đại úy bảo
ông ngồi chờ.
Ông ta phóng xe
như bay ra khỏi
cổng trường rồi
một lát sau trở
lại bảo rằng :
Đức Tổng Giám
Mục đã chấp
thuận.
Trên đường về
nhà ông bâng
khuân về mục
đích của cuộc
gặp gỡ hệ trọng
sắp tới và nghĩ
nhiều phương
cách đối phó các
tình huống có
thể xảy ra. Có
lẽ Đức Tổng Giám
Mục muốn trực
tiếp nắm trường
Mê Linh của
chúng tôi. Đang
ăn nên làm ra,
lại được làm
theo ý mình, giờ
phải khép vào
vòng cương tỏa.
Ôi ! Chỉ nghĩ
đến đây là các
con người trong
ông ngóc dậy
hành hạ, đày đọa,
dằn vặt đến khổ
sở. Trời sinh ra
ông tánh ít khi
khuất phục, nhất
là những trường
hợp không có lý
do chính đáng –
có lẽ do chịu
ảnh hưởng của
cha mình. Hồi
sinh thời, nhất
là lúc làm Bang
Tá ở Phan Thiết,
ông nổi tiếng là
người khó vâng
phục khi ông đã
muốn làm điều gì
chứng minh cho
là lẽ phải. Và
một khi nhận ra
rằng làm như vậy
là hợp lý, hợp
tình thì ông ta
sẽ làm đến cùng,
bất chấp tất cả.
Người ta kể rằng
khi ông làm quan
ở Phan Thiết
tính ông đã rất
ngang, đường
đường là người
chỉ huy một cơ
quan của Nam
Triều, ông không
chịu để bọn thực
dân làm nhục. Có
lần cần huy động
cảnh binh để
giải quyết một
vụ lộn xộn nào
đó ở mạn biển,
tên đội Pháp tìm
gặp yêu cầu cùng
phối hợp, ông
khẳng khái nói :
-Ông là ông đội,
ông chỉ có thể
làm việc với
viên đội dưới
quyền của tôi,
tức là dưới
quyền của Nam
Triều mà tôi đại
diện ở đây; khi
nào ông cảnh sát
trưởng Pháp muốn
làm việc với tôi,
tôi sẽ bàn công
việc.
Chuyện đó đến
tai ông cảnh sát
trưởng, hắn nói
:
“Hãy cẩn
trọng, ông ta là
phần tử phản
động đấy”. “phản
động” là để
chỉ người CS,
một thế lực đối
nghịch lúc bấy
giờ. Cứ như thế
ông ta dần dần
đối lập với bọn
thực dân, ngay
cả viên công sứ
Pháp. Ngày tết
khi các quan
chức Nam Triều -
gặp mặt mừng
xuân chúc tụng
lẫn nhau xong
liền kéo sang
mừng thọ viên
công sứ, người
ta kể rằng cha
tôi xin tháo lui,
nói tháo là
người không được
khỏe. Nhưng ai
cũng biết lý do
sâu xa nằm trong
sự bất mãn của
ông với bộ máy
cai trị của thực
dân. Thù ghét
ông nhưng chưa
thể làm gì được
vì gia đình cha
tôi có vai vế
trong triều,
nhiều người ngay
cả bọn thực dân
cũng vị nể.
Phải, có lẽ dòng
máu chảy trong
tôi có pha chút
ít dòng máu của
cha tôi, người
mà tôi rất kính
yêu và kính
trọng… Nếu quả
Đức Tổng Giám
Mục có ý định
chiếm trường Mê
Linh thì phải
tính sao đây.
Những giả thiết
theo sau là
những lời phân
giải cứ hiện lên
trong óc. Phải
thuyết phục mình
mới mong thuyết
phục người. Tôi
cố gắng tập
trung suy nghĩ
và tự nhiên thấy
minh mẫn lạ
thường. Chưa bao
giờ tôi tin vào
trí tuệ của bản
thân đến thế.
Không được thất
bại. Không thể
thất bại, nếu
quả Đức Tổng
Giám Mục có ý
định lấy ngôi
trường của chúng
tôi. Triền miên
trong suy tư
bình tĩnh đợi
chờ. Đúng 6 giờ
đại úy N.V. đến
đón. Vừa đến nơi
ông vô cùng sửng
sốt khi bước vào
tòa nhà rộng có
cảnh vệ hai bên
hành lang. Ông
được đưa vào một
căn phòng sang
trọng nơi Đức
Tổng Giám Mục
đang ngồi trước
mặt bàn rộng,
chăm chú đọc một
quyển sách. Có
lẽ là kinh chiều.
Thấy ông đến,
Đức Tổng Giám
Mục bỏ sách
xuống bàn đứng
dậy tươi cười
chào - Ồ, thầy
Thông : Ta nghe
nói nhiều về
thầy từ lâu, nay
mới gặp mặt thầy!
Ông vừa ngồi
xuống chiếc ghế
đối diện Đức
Tổng Giám Mục.
- À này, đã có
khi nào thầy học
ta chưa nhỉ?
Ông biết cuộc
khẩu chiến bắt
đầu, Ngài có ý
định đánh vào
tình cãm của ông
đây. Nghĩa thầy
trò như ông đây
sao dám xem
thường. Sự thật
là giữa ông và
Đức Tổng Giám
Mục không hề có
mối liên hệ này.
Nhưng phải giải
thích ra sao đây?
Phải nói “không
“ bằng cách nào
đây?
Ông nắm hai tay
lại, mặt có vẻ
khổ não, đáp lời:
- Dạ thưa Đức
Cha, những người
cùng lứa tuổi
con là những bạn
thân của con có
may mắn hết sức
đã được học với
Đức T.G.M, được
Đức T.G.M trực
tiếp chăn dắt và
dạy bảo. Riêng
con đã không
được vậy; bởi
thế đó chính là
vết đau trong
lòng lâu ngày
tưởng đã lành
lặn. Không ngờ
câu hỏi vừa rồi
của Đức Cha đã
khơi lại nỗi đau
cũ trong lòng
con.
Thế hả? Nếu vậy,
ta thành thật
xin lổi thầy, đó
chỉ là vô tình
thôi, thầy có
đồng ý với ta
chăng?
Ông gật đầu tỏ ý
tán thành.
- À , này thầy
Thông, thầy có
nghe nói tới
phong trào “Công
Giáo Tiến Hành”
không hè? Mà ở
trường Mê Linh
có tổ chức này
chứ?
Ông biết Đức Cha
đang trách cứ,
là một người yêu
đạo kính Chúa
lại để cho nhà
trường mình đang
điều hành lại
thờ ơ với phong
trào đó sao? Ông
đọc được những
gì nằm sâu trong
câu hỏi không
biết dụng ý hay
vô tình của Đức
Cha.
- Thưa Đức Cha,
con biết tổ chức
ấy từ lâu. Con
thiết nghĩ phong
trào nào do giáo
hội tiến hành
cũng đều nhắm
tới mục đích duy
nhất là dẫn dắt
mọi người đến
với Chúa. Trong
trường con các
thầy phần đông
theo đạo Phật và
các đạo khác….
Mấy năm qua,
cũng do ảnh
hưởng tốt của tổ
chức trong
trường, được hai
người gia nhập
đạo. Sắp tới,
vài người nữa
cũng muốn xin
gia nhập phép bí
tích rửa tội.
- Ta đâu có ý
trách thầy. Ta
biết trường thầy
làm nhiều việc
tốt lắm, nhưng
không rõ thầy có
muốn trường tiến
xa hơn nữa không
?
Ông im lặng
chừng hai phút.
Điều mình dự
tính trước đang
tới gần. Ông ý
thức sâu sắc là
mình đang đứng
trước khúc rẽ,
chắc sẽ rất cam
go.
- Sao thầy không
trả lời, thầy
Thông?
- Thưa Đức Cha,
con đang lắng
nghe Đức Cha nói
đây ạ.
- Ta hỏi thầy có
muốn trường Mê
Linh thăng tiến
không, ta sẽ
giúp!
Vậy là con bài
đã lật ngửa.
Không để ông chờ
đợi lâu, Đức
Tổng Giám Mục
giải thích:
- Hiện ở Đà Lạt
có 8 giáo sư,
trong đó có 2
tiến sĩ thần học,
3 tiến sĩ khoa
học, còn lại là
cử nhân. Nếu
thầy chấp thuận
thì ngày mai ta
sẽ phái họ tới.
Ý thầy ra sao?
- Thưa Đức Cha,
nếu ngay từ đầu,
Đức Cha có ý cai
quản trường Mê
Linh, Đức Cha
chỉ cần nói một
tiếng là dầu
muốn, dầu không
con dâng hiến
ngay. Còn bây
giờ Đức Cha hỏi
con có muốn hay
không thì con
xin thưa là
không. Với Đức
Cha con xin
thành thật vì
con không thể
nói những gì
khác lòng mình.
- Tại sao thế,
thầy Thông?
- Thưa Đức Cha,
là một giám đốc
điều hành, con
chỉ được phép
thực thi những
gì mà giáo sư
trong trường
mong muốn. Điều
Đức Cha vừa đề
xuất con chắc là
sẽ không được họ
hoàn toàn vui
lòng tán đồng.
Ba mươi ba giáo
sư mà ý hướng
chỉ là một, khó
lắm thưa Đức
Cha. Điều này
thì Đức Cha biết
rõ hơn con!
Đức Tổng Giám
Mục trầm ngâm
trong giây lát.
- Này thầy Thông,
các thầy dạy ở
trường Mê Linh
có làm hợp đồng
với trường không?
-Thưa Đức Cha,
làm hợp đồng
giữa các thầy và
trường là một lề
lối thông thường
trong ngành giáo
dục tư thục.
Riêng khi các
thầy đến trường
Mê Linh thì mặc
nhiên họ trở nên
những người gắn
bó với nhà
trường. Bởi vậy,
ở nhà trường và
giáo sư chỉ có
một thư hợp đồng
trong tâm hồn mà
không có trên
giấy trắng mực
đen.
- À, thế cũng
được thôi, cũng
tốt đẹp thôi.
- À, thầy Thông
này, thế thì
thầy trả giáo sư
bao nhiêu một
tháng?
- Có người cao,
người thấp,
người nhiều,
người ít tuỳ vào
số giờ dạy, thưa
Đức Cha. Nhưng
trung bình
khoảng 5000 đồng
một người một
tháng.
- Vậy thầy tính
được 33 nguời
một tháng 5000
đồng, tổng số là
bao nhiêu. Dù họ
không dạy ta vẫn
cung cấp đầy đủ
trong một năm
học có được
không?
- Thế sẽ càng
khó khăn hơn
thưa Đức Cha.
Không làm, không
dạy mà tháng
tháng cứ lãnh
tiền, lương tâm
người thầy đâu
cho phép! Con
dám quả quyết là
không một ai dám
nhận đâu, thưa
Đức Cha. Bởi thế
các giáo sư đó
không đến trường
Mê Linh với một
hợp đồng giấy
trắng mực đen,
nhưng với tất cả
thiện chí và
tinh thần giáo
dục.
Có lẽ Đức Tổng
Giám Mục đã hiểu
rõ là câu chuyện
đang đi về đâu
nên đứng dậy bắt
tay tôi.
- Thôi được, giờ
thì thầy về đi.
Ta sẽ bàn với
ông cố vấn thêm.
Có gì mai sẽ tin
cho thầy rõ.
Về tới nhà mà
lòng dạ ông cứ
bồn chồn không
yên, sự thể rồi
sẽ ra sao?
Sáng hôm sau,
ông chờ, chờ mãi
mà không thấy
tin tức gì từ
phủ cố vấn cả.
Sốt ruột quá,
ông đành tới tận
nơi để hỏi. Gặp
ông, đại úy N.V.
mới sực nhớ ra
và nói với ông:
- Tối qua, Đức
Tổng Giám Mục và
ông cố vấn bàn
về chuyện của
thầy đến khuya.
Cuối cùng, ông
cố vấn gọi tôi
yêu cầu báo cho
thầy hay là mọi
chuyện ở trường
Mê Linh sẽ không
có gì thay đổi.
Đó là ý kiến của
Đức Tổng Giám
Mục và của ông
cố vấn.
- Các cháu ơi !
Lúc ra mắt thế
giới ở điện
Vatican, Đức
Giáo Hoàng hiện
giờ chào mừng
thế giới bằng ba
từ ngắn gọn :”
Đừng sợ hãi”.
Các cháu ơi! Câu
nói trên có
nghĩa là : Đừng
sợ hãi khi làm
cái tốt, thực
hành cái phải,
góp phần cho
tiến bộ, cho sự
sống của con
người; đừng chạy
theo những thứ
phù vân; đừng
tôn thờ tiền bạc,
danh vọng mà
quên đi, bỏ đi
nhân cách của
con người.
Ông nhắc nhở cho
các cháu một câu
nói ngắn gọn,
rất chí lý và
thiết thực, mặc
dầu ông không
hiểu dụng ý của
tác giả có giống
với những gì ông
suy nghĩ không.
Có lẽ, ý nghĩa
của câu nói đó
không trùng hợp
giữa tác giả và
ông:”Tuổi thanh
niên có tất cả,
trừ ra chủ yếu”.
Cái chủ yếu đó
phải chăng John
F.Kennedy, tổng
thống thứ 35 của
Hoa Kỳ muốn nói
đến lý tưởng
sống?
Thân mến chào
các cháu !.
* Xin chân thành
cảm tạ Cô Trần
Thị Mộc Lan (ái
nữ của Thầy Trần
Văn Thông) đã
cho phép Khung
Trời Sao Mai
được phổ biến
tác phẩm "Thư
Cho Tuổi Hai
Mươi" trên trang
web
khungtroisaomai.
* Xin đừng copy
nếu không có sự
chấp thuận của
gia đình Thầy
Trần Văn Thông
và
KhungTroiSaoMai.
*
Xin chân thành
cảm tạ các bạn nhóm KTSM
Sài Gòn và Vùng
Phụ Cận:
Bùi Diệu, Bùi
Mai, Trần Việt
Hùng, Kim Văn
Tiến, Trần Thị
Trung đã đánh
máy lại tác phẩm
này.
|